Anh 27 tuổi, có một đôi mắt lạnh lùng và một gương mặt phớt đời cũng giống như tính cách của anh, là một con người ngang tàng kiểu nghệ sĩ. Không làm một việc gì cố định nhưng chẳng bao giờ thất nghiệp và cũng chẳng bao giờ thiếu tiền. Không bao giờ tỏ ra để ý tới các cô gái nhưng lại đối xử rất ga-lăng đối với bất cứ người con gái nào ngay bên cạnh… Ở anh hội tụ tất cả những điểm xấu xa của một gã Người trong cuộc đời nhưng lại có tất cả những điểm đẹp đẽ nhất của một chàng trai trong tim các cô gái. Vì vậy không khó để người ta nhìn thấy anh với hàng tá phụ nữ “theo đuổi” – sự thật anh chẳng bao giờ cố gắng để tán tỉnh một cô gái nào, cái phớt đời lạnh lùng của anh đã khiến những cô nàng hiền dịu cũng có mà hiếu thắng thì lại càng nhiều, ràn rạt nối gót theo anh. “Hiền dịu” thì muốn ở cạnh anh để dựa vào sự che chở của anh bởi anh là kẻ có khả năng sẵn sàng bảo vệ phái đẹp bất cứ lúc nào và “hiếu thắng” thì lại càng muốn có anh để chinh phục cái bản tính lạnh lùng cố hữu của anh.
Thế nhưng anh là một con người rất khó để mà hiểu một cách cặn kẽ. Có cái gì rất khó nói khi gặp anh. Một con người chứa đầy sự mâu thuẫn cả về nội dung lẫn hình thức. Một con người không bao giờ cố gắng để thu hút phụ nữ nhưng lại có rất nhiều phụ nữ cố gắng để thu hút cái nhìn của anh. Một con người không yêu bất cứ một cô gái nào trong số những người “quấn quít” bên anh nhưng cũng chưa bao giờ từ chối một ai trong số đó. Anh khiến cho họ vui lòng khi đưa họ đi chơi, cùng gặp gỡ hết thảy bạn bè của anh, chở họ đi lòng vòng khắp thành phố, ngắm hoàng hôn ở một nơi đẹp đẽ nào đó, ân cần, dịu dàng và chiều chuộng hết sức chu đáo…nghĩa là những hành động của anh không khác gì hành động của những cặp tình nhân lãng mạn. Nhưng anh cũng khiến họ băn khoăn quá đỗi vì chẳng bao giờ anh nắm tay hay gần gũi theo cách mà những người yêu nhau nên có, chẳng bao giờ họ được nghe thấy tiếng yêu được phát ra từ môi của anh… Chỉ ít lâu sau, nhiều nhất cũng chỉ 3 tháng sau, những cô gái đã từng hạnh phúc khi được đứng bên anh cũng sẽ dần dần rời xa anh, bởi họ hiểu rằng, dù có cố gắng, họ cũng chẳng bao giờ chiếm được trái tim của anh. Tiếng yêu ấy cũng không bao giờ dành cho họ. Họ ra đi những cũng chưa một ai có thể trả lời được câu hỏi vì sao luôn thường trực trong suy nghĩ của họ. Chỉ một mình anh biết. Chỉ một mình anh hiểu. Rằng tình yêu của anh duy nhất chỉ có một, đã trao cho duy nhất một người… nên anh không thể nào trao cho một ai khác ngoài người con gái ấy. Người ấy, chưa một lần anh dám nói tiếng yêu… 10 năm, một con số tròn trĩnh, là quãng thời gian trải dài suốt tình yêu của anh. Một quãng thời gian quá dài cho một tình yêu thầm lặng, một tình yêu mà anh luôn giấu kín trong tim, tình yêu chỉ từ phía anh. Ít nhất đối với anh là như vậy. Anh luôn mạnh mẽ trong mắt mọi người nhưng sao đối diện với người con gái
đó, tâm hồn anh bỗng trở nên mềm yếu. Tròn trịa 10 năm, anh vẫn gặp cô hằng ngày, vẫn đi bên cạnh cuộc đời cô, dõi theo cô nhưng trái tim của hai người vẫn hướng về hai phía khác nhau. 10 năm, anh gìn giữ tình yêu của mình nguyên vẹn, trong sáng như thủa ban đầu anh mới quen cô. Mặc dù quãng thời gian quá dài ấy đã khiến con tim anh có nhiều tì vết, tiếng yêu một lần không thể nói ra, càng về sau lại càng không đủ can đảm. Với anh, không phải chỉ một lần anh đứng đối diện với cô, không phải chỉ một lần anh có cơ hội để tỏ cho cô thấy tình yêu của mình. Đã bao nhiêu lần cơ hội đó vụt mất khỏi tay anh. Rồi anh tự nhủ mình, thôi thì cái gì đến sẽ đến… Một, hai lần anh dễ dãi buông xuôi, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đã 10 năm dài đằng đẵng. Thời gian quá đủ để làm chín tình yêu, quá đủ để tình yêu đơm hoa kết trái, nếu như chỉ một lần thôi anh đủ can đảm để nói với cô rằng “anh yêu em”. Vậy mà anh đã không thể. Bao nhiêu lần cơ hội đến với anh thì cũng là bấy nhiêu lần anh lựa chọn giải pháp giữ kín tình yêu cho riêng mình. Anh nâng niu nó như một viên pha lê mỏng mảnh mà anh sợ chỉ một cơn gió thôi cũng đủ để làm nó vỡ tan. Anh cất giữ tình yêu của mình như một vật báu, thi thoảng mới hé ra để nhìn ngắm, vuốt ve và an ủi nó.
đó, tâm hồn anh bỗng trở nên mềm yếu. Tròn trịa 10 năm, anh vẫn gặp cô hằng ngày, vẫn đi bên cạnh cuộc đời cô, dõi theo cô nhưng trái tim của hai người vẫn hướng về hai phía khác nhau. 10 năm, anh gìn giữ tình yêu của mình nguyên vẹn, trong sáng như thủa ban đầu anh mới quen cô. Mặc dù quãng thời gian quá dài ấy đã khiến con tim anh có nhiều tì vết, tiếng yêu một lần không thể nói ra, càng về sau lại càng không đủ can đảm. Với anh, không phải chỉ một lần anh đứng đối diện với cô, không phải chỉ một lần anh có cơ hội để tỏ cho cô thấy tình yêu của mình. Đã bao nhiêu lần cơ hội đó vụt mất khỏi tay anh. Rồi anh tự nhủ mình, thôi thì cái gì đến sẽ đến… Một, hai lần anh dễ dãi buông xuôi, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đã 10 năm dài đằng đẵng. Thời gian quá đủ để làm chín tình yêu, quá đủ để tình yêu đơm hoa kết trái, nếu như chỉ một lần thôi anh đủ can đảm để nói với cô rằng “anh yêu em”. Vậy mà anh đã không thể. Bao nhiêu lần cơ hội đến với anh thì cũng là bấy nhiêu lần anh lựa chọn giải pháp giữ kín tình yêu cho riêng mình. Anh nâng niu nó như một viên pha lê mỏng mảnh mà anh sợ chỉ một cơn gió thôi cũng đủ để làm nó vỡ tan. Anh cất giữ tình yêu của mình như một vật báu, thi thoảng mới hé ra để nhìn ngắm, vuốt ve và an ủi nó.
Chẳng phải ai cũng bảo rằng yêu đơn phương khổ lắm hay sao? Nhưng anh vẫn chọn con đường đó. Anh vốn là một con người khó hiểu. Cũng là yêu nhưng lại chẳng được may mắn như người ta, được quấn quít bên nhau, được chia sẻ với nhau, được gần gũi, được quan tâm, chăm sóc lẫn nhau và cũng chẳng bao giờ được nói với nhau những lời yêu thương. 10 năm trọn vẹn một tình yêu với cô là 10 năm anh dằng dặc những day dứt, trăn trở, dằng dặc những nỗi buồn, dằng dặc những cô đơn anh không biết chia sẻ cùng ai. Cảm giác của anh cũng giống với cảm giác của người đang giấu giếm một điều gì đó trong lòng. Cảm giác ấy khó chịu lắm. Cứ như mình là mắc lỗi mà không được tha thứ phải luôn tìm cách trốn tránh, dò xét thái độ của người ta. Thỉnh thoảng lại cứ phải giật mình bởi những chuyện đâu đâu lại na ná giống của mình. Thế mà anh lại phải giấu đi
một điều thật quan trọng. Có một ai đó đã từng nói ( câu nói này, khi yêu ai cũng muốn nói!) , rằng khi anh yêu em anh muốn cả thế giới biết được điều đó. Cũng phải, tình yêu là gì? Là niềm vui, là hạnh phúc, là nhớ nhung, là đau khổ?…Đơn giản tình yêu là sẻ chia, là muốn được sẻ chia với tất cả…Còn anh? Anh không thể hét to với cả thế giới rằng anh yêu cô bởi thậm chí với cô anh cũng chẳng thể nói được điều đó. Hạnh phúc là được yêu cô, nhưng đau đớn là người ta chẳng thể biết rằng mình đã yêu người ta. Anh tạo ra cho mình một con đường riêng lẻ, song song với cô để chẳng bao giờ cô và anh giao nhau tại một điểm. Chính anh tự tạo cho mình con đường đó nên cũng chính anh phải tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ, những hạnh phúc cỏn con. Là niềm hạnh phúc khi mỗi ngày đi qua, tình yêu của anh lại lớn dần lên, đẹp đẽ và trong trẻo vô ngần. Là niềm vui, khi mỗi lần gặp gỡ, dù chẳng ai nói được với nhau một câu trọn vẹn nhưng được nghe giọng nói của cô, được nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên môi cô. Đó là tình yêu đã ngập tràn trong trái tim vốn rất nhạy cảm của anh khi đứng trước cô. Cũng sẽ là niềm hạnh phúc vô bờ khi cô tin tưởng nhờ cậy anh giúp đôi ba công việc và là niềm sung sướng tột độ khi anh làm được những công việc ấy một cách trọn vẹn ( bao giờ anh cũng trọn vẹn đối với cô) để được nhìn thấy nụ cười cảm ơn xuýt xoa trên đôi môi cô. Hằng ngày anh cũng cố gắng đi qua trên những con đường mà cô thường đi, để được thấy cô đi làm mỗi buổi sớm và trở về khi tan sở. Dù có thể gặp nhau một cách chính đáng nhưng anh vẫn thích nhìn cô từ xa với cái nhìn âu yếm mà trước mặt cô anh không thể…
một điều thật quan trọng. Có một ai đó đã từng nói ( câu nói này, khi yêu ai cũng muốn nói!) , rằng khi anh yêu em anh muốn cả thế giới biết được điều đó. Cũng phải, tình yêu là gì? Là niềm vui, là hạnh phúc, là nhớ nhung, là đau khổ?…Đơn giản tình yêu là sẻ chia, là muốn được sẻ chia với tất cả…Còn anh? Anh không thể hét to với cả thế giới rằng anh yêu cô bởi thậm chí với cô anh cũng chẳng thể nói được điều đó. Hạnh phúc là được yêu cô, nhưng đau đớn là người ta chẳng thể biết rằng mình đã yêu người ta. Anh tạo ra cho mình một con đường riêng lẻ, song song với cô để chẳng bao giờ cô và anh giao nhau tại một điểm. Chính anh tự tạo cho mình con đường đó nên cũng chính anh phải tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ, những hạnh phúc cỏn con. Là niềm hạnh phúc khi mỗi ngày đi qua, tình yêu của anh lại lớn dần lên, đẹp đẽ và trong trẻo vô ngần. Là niềm vui, khi mỗi lần gặp gỡ, dù chẳng ai nói được với nhau một câu trọn vẹn nhưng được nghe giọng nói của cô, được nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên môi cô. Đó là tình yêu đã ngập tràn trong trái tim vốn rất nhạy cảm của anh khi đứng trước cô. Cũng sẽ là niềm hạnh phúc vô bờ khi cô tin tưởng nhờ cậy anh giúp đôi ba công việc và là niềm sung sướng tột độ khi anh làm được những công việc ấy một cách trọn vẹn ( bao giờ anh cũng trọn vẹn đối với cô) để được nhìn thấy nụ cười cảm ơn xuýt xoa trên đôi môi cô. Hằng ngày anh cũng cố gắng đi qua trên những con đường mà cô thường đi, để được thấy cô đi làm mỗi buổi sớm và trở về khi tan sở. Dù có thể gặp nhau một cách chính đáng nhưng anh vẫn thích nhìn cô từ xa với cái nhìn âu yếm mà trước mặt cô anh không thể…
Tất cả chỉ là những niềm vui nhỏ nhoi mà thôi, bởi so với niềm vui và hạnh phúc mà anh cố tìm kiếm cho mình ấy là cả một quãng thời gian dài anh đã yêu bằng một trái tim lẻ loi và đơn độc. So với niềm vui và hạnh phúc, nỗi cô đơn, dằn vặt, trăn trở và đau đớn còn da diết hơn nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét